Thức Giấc Giữa Mùa Xuân – Chuyện Chưa Kể Về “Kẻo Lỡ Mở Tài Khoản Bay789 Code Năm Mới”
Tiết trời những ngày giáp Tết luôn mang một vẻ gì đó rất riêng, rất đỗi thân thương và cũng đầy ắp những nỗi niềm. Cái lạnh se sắt của phương Bắc len lỏi qua từng kẽ lá, mang theo mùi hương của bánh chưng xanh, của hoa đào, hoa mai đang chớm nụ. Trong căn gác trọ nhỏ trên phố, An khẽ rùng mình, kéo chiếc chăn bông cũ kỹ lên cao hơn một chút. Ngoài khung cửa sổ, ánh đèn đường vàng vọt hắt hiu, soi rõ những hạt mưa phùn li ti đang nhảy nhót.
Một năm cũ sắp qua, một năm mới sắp tới. An, hai mươi lăm tuổi, đã trải qua không ít những “giao thừa” trong đời, nhưng dường như, mỗi lần bước sang năm mới, cô lại nhận thấy mình vẫn đứng nguyên ở vạch xuất phát. Những ước mơ, những dự định, chúng cứ lớn dần lên theo năm tháng, rồi lại chìm nghỉm trong vòng xoáy cơm áo gạo tiền. Cô thở dài, nhớ lại câu nói của mẹ qua điện thoại chiều nay: “Tết này về, con có gì mới không?”. Câu hỏi đơn giản ấy lại khiến An thấy lòng mình trĩu nặng.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của một ngày cận Tết xuyên qua tấm rèm mỏng, đánh thức An dậy, cô lướt điện thoại một cách vô thức. Dòng thời gian ngập tràn sắc đỏ, sắc vàng của Tết, và vô vàn những lời chúc tụng, những quảng cáo giảm giá, ưu đãi. Rồi một dòng tin nhắn hiện lên từ cô bạn thân, Mai:
An ơi, cậu xem cái này chưa? Kẻo lỡ mở tài khoản Bay789 code Năm Mới đó! Tớ mới thử, hay phết!
An nhíu mày. Bay789? Nghe có vẻ quen quen. Cô vốn không phải là người ham mê những trò đỏ đen hay những lời mời gọi “làm giàu nhanh chóng”. Cuộc sống đã dạy cô rằng không có bữa trưa nào miễn phí. Nhưng cái chữ “kẻo lỡ” của Mai, cùng với “code Năm Mới”, nó lại gieo vào lòng An một chút tò mò khó tả. Giữa lúc mọi thứ dường như đều cũ kỹ và bế tắc, liệu có chăng một tia hy vọng nhỏ bé nào đó?
An quyết định nhắn lại cho Mai. “Cái gì vậy mày? Lại lừa đảo à?”
Mai gọi lại ngay lập tức, giọng cô bạn hớn hở: “Đâu! Không phải đâu. Nó là một nền tảng giải trí thôi. Nhưng quan trọng là cái code Năm Mới ấy An ạ. Mấy đứa bạn tớ mở xong đều nhận được lộc đầu năm kha khá. Kiểu như một cú hích may mắn vậy đó. Mà quan trọng là nó hợp pháp, uy tín, chứ không phải mấy cái linh tinh trên mạng đâu. Thôi thì mình cứ thử, biết đâu Tết này có thêm tiền sắm sửa cho mẹ một cái áo mới, hay lì xì cho mấy đứa cháu. ' Kẻo lỡ' thật đó An!”
Câu nói cuối của Mai như gãi đúng chỗ ngứa trong lòng An. “Kẻo lỡ”. Bao nhiêu lần trong đời, cô đã bỏ lỡ những cơ hội chỉ vì sự ngần ngại, sự dè dặt của bản thân? Lỡ một chuyến xe, lỡ một cuộc hẹn, lỡ một lời tỏ tình, và có lẽ, lỡ cả những lối rẽ quan trọng. Tết đến, ai mà chẳng muốn có một khởi đầu mới, một chút may mắn làm hành trang? An không khao khát đổi đời, cô chỉ muốn có thêm một chút “vốn liếng” tinh thần, một sự khích lệ nhỏ để tin vào điều tốt đẹp hơn.
Chiều hôm đó, sau khi hoàn tất công việc, An ngồi trước màn hình máy tính. Cô tìm kiếm thông tin về Bay789. Những đánh giá, những lời chia sẻ, cả những câu chuyện về việc “nhận lộc” đầu năm từ các “code” ưu đãi. Hầu hết đều là những phản hồi tích cực. Đây không phải là một canh bạc, mà là một cơ hội nhỏ để trải nghiệm, để thử vận may với một “món quà” nho nhỏ từ nền tảng. Cô nhớ lại một câu ngạn ngữ cổ: “Đừng cười người không có tiền, hãy cười người không biết kiếm tiền.” Dù Bay789 không phải là cách “kiếm tiền” theo nghĩa truyền thống, nhưng ít nhất, nó mở ra một cánh cửa cho sự tò mò, cho cái tinh thần dám thử, dám đón nhận.
Hít một hơi thật sâu, An quyết định. Cô làm theo hướng dẫn, từng bước một. Giao diện thân thiện, dễ sử dụng. Mất khoảng vài phút để hoàn tất thủ tục mở tài khoản Bay789. Đến bước nhập mã, cô nhập cẩn thận chuỗi ký tự mà Mai đã gửi: code Năm Mới. Một cảm giác hồi hộp chạy dọc sống lưng. Không phải vì số tiền sẽ nhận được, mà vì cái cảm giác mình đã vượt qua được rào cản của sự chần chừ, đã tự cho phép mình một cơ hội, dù nhỏ bé đến đâu.
Tài khoản được kích hoạt, một thông báo hiện lên trên màn hình. An mỉm cười. Số tiền thưởng không quá lớn, nhưng đủ để mua cho mẹ một chiếc khăn lụa mới, hoặc để An tự thưởng cho mình một bữa ăn ngon vào tối giao thừa. Quan trọng hơn cả là cảm giác. Cảm giác của một khởi đầu mới. Cảm giác của việc không “kẻo lỡ” một điều gì đó.
Ngoài kia, pháo hoa Tết bắt đầu rực sáng. An đứng bên cửa sổ, nhìn những đốm lửa muôn màu bung nở trên nền trời đêm. Năm cũ khép lại, mang theo những lo toan, bộn bề. Năm mới mở ra, với những hy vọng mới. Có lẽ, những điều lớn lao nhất trong cuộc đời không phải lúc nào cũng đến từ những cú nhảy vọt vĩ đại, mà đôi khi, chúng được gieo mầm từ những quyết định nhỏ bé, từ việc dám nắm bắt một cơ hội, dù chỉ là một “code Năm Mới” trên một nền tảng trực tuyến. An tin rằng, Tết này, khi về nhà, cô sẽ có một nụ cười tươi tắn hơn để kể cho mẹ nghe về những điều “mới” mà cô đã dám thử, đã dám đón nhận.