Đêm Sài Gòn luôn có một thứ năng lượng kỳ lạ, len lỏi qua từng con hẻm nhỏ, lướt trên những toà nhà cao tầng lấp lánh ánh đèn, và cả những ô cửa sổ sáng đèn của những căn phòng trọ chật hẹp. Minh, sau một ngày dài oằn mình với những con số trên bảng tính excel, thả mình xuống chiếc ghế xoay đã mòn vẹt. Màn hình máy tính vẫn còn sáng, những dòng tin tức, những quảng cáo giật gân cứ thế lướt qua tầm mắt anh một cách vô thức. Một điệp khúc quen thuộc của sự mệt mỏi và nỗi khao khát một điều gì đó khác biệt.
Anh lướt chuột, hết trang này đến trang khác, tìm kiếm một liều thuốc an thần cho tâm trí. Bỗng, một banner nhỏ xíu, nép mình ở góc dưới cùng của một trang báo mạng, đột nhiên thu hút sự chú ý của anh. Dòng chữ in đậm, màu vàng rực trên nền đen, như một lời thì thầm lôi kéo, vang vọng trong đầu anh: “KẺO LỠ MỞ ACC BAY789 CODE MIỄN PHÍ!”
Bay789 à?” Minh lẩm bẩm. Cái tên nghe lạ tai nhưng lại có vẻ quen thuộc, như thể anh đã từng thoáng nghe ở đâu đó trong những cuộc tán gẫu vu vơ của đồng nghiệp về “những kèo thơm” hay “những con số biết nói”. Ban đầu, một làn sóng hoài nghi quen thuộc dấy lên trong anh. Lừa đảo chăng? Hay lại là một trong những chiêu trò “marketing mũ đen” mà giới trong nghề vẫn hay truyền tai nhau, dùng những mồi nhử hấp dẫn để kéo người ta vào một mê cung không lối thoát? Kinh nghiệm sống đã dạy anh rằng, trên đời này chẳng có gì là miễn phí thực sự cả.
Nhưng rồi, một ý nghĩ khác lại len lỏi vào. “Miễn phí mà…” Anh nhìn vào chữ “miễn phí” lấp lánh như một viên kim cương giả, nó có sức hút đến lạ kỳ. Cuộc sống của anh dạo này quá đỗi tẻ nhạt. Công việc cứ đều đều, tiền lương cũng chỉ đủ trang trải. Một chút gia vị, một chút phiêu lưu, dù chỉ là trên màn hình máy tính, có lẽ cũng không hại gì. Cái từ “kẻo lỡ” kia lại càng như một lời thúc giục, một nỗi sợ hãi mơ hồ rằng mình sẽ bỏ qua một cơ hội vàng, dù là cơ hội gì đi chăng nữa.
Minh nhớ lại câu chuyện của thằng Hải, đứa bạn chí cốt cùng phòng. Nó từng khoe một lần “trúng đậm” từ một app cá cược nào đó, chỉ từ một số tiền nhỏ ban đầu. Lúc đó, Minh chỉ cười xòa cho qua chuyện, cho rằng đó là may mắn nhất thời. Nhưng giờ đây, cái khao khát về một sự “may mắn nhất thời” đó lại trỗi dậy mãnh liệt. Một cú click chuột nhẹ nhàng, một vài thông tin cá nhân cơ bản, và rồi… một “code miễn phí”. Nghe có vẻ dễ dàng đến mức đáng ngờ, nhưng sự cám dỗ vẫn quá lớn.
Anh do dự. Ngón tay trỏ lơ lửng trên phím chuột, như thể đang đứng trước một ngã rẽ quan trọng của cuộc đời, dù biết rằng nó chỉ là một ngã rẽ ảo trên không gian số. Trái tim đập nhanh hơn một nhịp. Ánh đèn đường hắt qua khung cửa sổ, đổ bóng chiếc quạt trần quay đều đều lên bức tường. Mọi thứ xung quanh dường như chậm lại, chỉ có dòng chữ “kẻo lỡ” kia là nhảy múa trong tâm trí.
“Thôi thì thử xem sao, biết đâu…” Anh tặc lưỡi. Cú click cuối cùng mang theo một chút hồi hộp, một chút tò mò và một chút liều lĩnh. Trang đăng ký của Bay789 hiện ra, giao diện bắt mắt với những màu sắc rực rỡ, những con số biết nhảy múa và hình ảnh những người đang cười tươi rạng rỡ. Anh điền thông tin, đặt một cái tên tài khoản thật bâng quơ, một mật khẩu tạm bợ. Hoàn tất. Một thông báo hiện lên: “Chúc mừng bạn đã nhận được code miễn phí XXXX. Chúc bạn may mắn!
Một số tiền nhỏ, đủ để chơi vài ván, hiện lên trong tài khoản của anh. Nó không lớn, không đủ để thay đổi cuộc đời, nhưng lại đủ để gieo vào lòng anh một hạt mầm hy vọng mong manh. Minh thở ra một hơi dài, một cảm giác vừa nhẹ nhõm, vừa lo lắng lạ thường. Liệu đây có phải là cánh cửa dẫn anh đến một thế giới mới, nơi những con số biết hát và tài lộc có thể đến dễ dàng? Hay chỉ là một chiếc bẫy ngọt ngào, giăng sẵn chờ đợi những kẻ cả tin như anh?