Dòng Chảy Số Phận và Tiếng Gọi Đêm Đêm
Hà Nội về đêm, cái ánh sáng vàng vọt từ ngọn đèn đường hắt vào những con ngõ nhỏ, nơi cuộc sống vẫn miệt mài trôi theo nhịp điệu riêng của nó. Tùng, sau một ngày dài oằn lưng bên chiếc xe ôm công nghệ, thả mình xuống chiếc ghế nhựa quen thuộc trước quán nước mía đầu ngõ. Tiếng rao lanh lảnh của cô bán hàng rong, tiếng còi xe vọng lại từ xa, tất cả như hòa vào một bản giao hưởng quen thuộc, ru anh vào những suy nghĩ miên man.
Cầm trên tay chiếc điện thoại cũ kỹ, Tùng lướt qua những dòng tin tức, rồi vô tình dừng lại ở một quảng cáo bật lên. “Bay789 – Sân chơi đỉnh cao dành cho người Việt”. Anh khẽ nhếch mép. Cái tên này, sao mà nó lại phổ biến đến vậy? Từ những quán cà phê vỉa hè cho đến những góc khuất văn phòng, từ lời thì thầm của mấy anh em chạy xe đến những đoạn chat rôm rả trên nhóm Zalo, cái tên “bay789” cứ như một mật mã, một tiếng gọi thầm thì len lỏi vào từng ngóc ngách của cuộc sống.
Đêm Sài Gòn, nơi những ánh đèn neon nhấp nháy không ngừng nghỉ, cũng chứng kiến cảnh tượng tương tự. Hùng, một nhân viên văn phòng trẻ, sau giờ làm, không vội về nhà mà ghé vào một quán nhậu bình dân. Trên chiếc bàn đầy ắp bia hơi và mồi nhậu, câu chuyện không chỉ dừng lại ở công việc hay bóng đá. “Ê, bữa giờ mày thử bay789 chưa? Thằng An mới làm quả lớn đó!” – tiếng Mạnh, một đồng nghiệp, cất lên. Hùng nhìn sang. Ánh mắt An rạng rỡ, pha chút tự đắc và ẩn giấu cả sự lo âu, niềm vui đó như một làn khói thuốc, mờ ảo và dễ tan.
Thực ra, Tùng và Hùng không phải là những kẻ xa lạ với những khát vọng đổi đời. Ai mà chẳng mơ một ngày “đổi vận”? Trong cái guồng quay hối hả của cuộc sống mưu sinh, khi đồng lương ba cọc ba đồng chẳng đủ trang trải, khi những giấc mơ về một căn nhà khang trang, một tương lai tươi sáng cho con cái trở nên xa vời, thì cái ý niệm về một “cánh cửa” thần kỳ bỗng trở nên vô cùng hấp dẫn. Bay789, hay bất kỳ cái tên nào khác tương tự, đã trở thành một biểu tượng cho cánh cửa ấy, một nơi mà người ta có thể đặt cược vào vận may, vào những con số, vào một hy vọng mong manh.
Tùng nhớ lại lời một người khách từng nói trên chuyến xe của mình: “Đời người như ván cờ, anh Tùng ạ. Chơi không khéo thì mất tất, nhưng chơi liều một lần biết đâu lại thắng lớn.” Lời nói ấy cứ vương vấn trong tâm trí anh, hòa cùng với những câu chuyện “làm giàu không khó” mà anh nghe được. Những câu chuyện được thêu dệt, được truyền miệng từ người này sang người khác, như những đốm lửa nhỏ, thắp lên niềm tin vào một điều kỳ diệu.
Cái “được ưa chuộng nhất” của bay789 không chỉ nằm ở số lượng người chơi, mà nó còn nằm ở sự len lỏi tinh vi vào văn hóa trò chuyện, vào những khoảnh khắc giao tiếp đời thường. Nó trở thành một phần của câu chuyện, một đề tài chung để bàn luận, để mơ mộng, đôi khi là để than thở. Người ta chia sẻ mẹo, chia sẻ kinh nghiệm, chia sẻ cả những nỗi thất vọng và niềm vui chớp nhoáng. Đó là một cộng đồng vô hình, nơi những người có chung một khát khao, dù lớn hay nhỏ, tìm thấy nhau.
Một chiều mưa giăng, Tùng ngồi trong quán cà phê vắng vẻ, ngón tay anh chạm nhẹ vào màn hình điện thoại. Anh đã từng thử, vài ba lần, với một số tiền nhỏ, chỉ để thỏa mãn sự tò mò. Cảm giác hồi hộp khi chờ đợi kết quả, cái chớp mắt của hy vọng, và rồi cái thở dài khi mọi thứ trở về con số 0. Đó không phải là một chiến thắng lớn, cũng không phải là một mất mát đau đớn, nhưng nó đủ để anh nhận ra một điều:
Cái cảm giác cuốn hút ấy, nó nằm ở đâu đó sâu thẳm bên trong mỗi con người. Nó là khao khát thoát ly khỏi thực tại, là mong muốn được cảm thấy mình đang nắm giữ một phần của định mệnh, dù chỉ trong chốc lát. Nó không chỉ là tiền bạc, mà còn là một cuộc chạy trốn khỏi sự nhàm chán, sự lặp lại của cuộc sống. Giống như những người xưa tin vào thần may mắn, vào những điềm báo, người Việt hiện đại cũng tìm kiếm những kênh “tiếp cận” với vận may theo một cách khác, kỹ thuật số hơn, ẩn danh hơn.
Ánh đèn đường hắt qua khung cửa kính, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng loang lổ. Tùng nhìn ra ngoài, những dòng xe vẫn tấp nập. Mỗi người một số phận, mỗi người một nỗi niềm. Có những người tìm thấy niềm vui trong công việc, trong gia đình, trong những khoảnh khắc bình dị. Lại có những người, như anh, vẫn đang loay hoay tìm kiếm một điều gì đó lớn lao hơn, hay chỉ đơn giản là một lối thoát.
Tiếng mưa rơi tí tách ngoài hiên, như gõ nhịp cho những suy tư. Bay789, hay bất kỳ “cánh cửa” nào tương tự, vẫn cứ phổ biến, vẫn cứ hấp dẫn. Bởi lẽ, chừng nào con người còn mang trong mình những ước mơ, những khát vọng chưa thành, chừng đó, họ vẫn sẽ tìm kiếm một tia sáng, một cơ hội, dù là mong manh nhất, để tin rằng, số phận có thể đổi thay.