Đồng hồ điểm hai giờ sáng, An vẫn miệt mài bên chiếc điện thoại cũ kỹ. Ánh sáng xanh Bay 789: Nơi Cảm Xúc Cất Cánh và Những Cuộc Gặp Gỡ Tuyệt Vời lờ mờ từ màn hình hắt lên khuôn mặt gầy guộc, in hằn những vết quầng thâm do thức khuya. Căn phòng trọ chật chội, ẩm thấp chỉ đủ kê một chiếc giường đơn và bàn làm việc ọp ẹp, nơi vô số vỏ mì tôm và điếu thuốc lá dở dang chất chồng. Bên ngoài, thành phố đã chìm vào giấc ngủ sâu, chỉ còn tiếng xe máy lướt qua hiếm hoi cùng tiếng gió rít qua khe cửa sổ cũ kỹ. Nhưng với An, màn đêm là vương quốc của những cơ hội, hay ít nhất, là nơi anh tìm thấy một chút hy vọng mong manh.
Ngón tay anh lướt nhẹ trên màn hình, đôi mắt dán chặt vào những con số nhấp nháy trên ứng dụng bay789. Hôm nay, vận may có vẻ đang mỉm cười. Sau bao đêm thua lỗ, những ván Tài Xỉu hay Baccarat "cầu bệt" liên tục khiến ví tiền anh cạn Bay789: Khám Phá Thế Giới Dưới Lòng Đại Dương Đầy Sắc Màu kiệt, thì giờ đây, tài khoản đã nhảy vọt một cách đáng kinh ngạc. Từ vài trăm ngàn ít ỏi, con số đã chạm ngưỡng vài triệu đồng, một khoản tiền không nhỏ đối với một người công nhân ca đêm như An.
Tim anh đập thình thịch, một hỗn hợp giữa hưng phấn và chút run rẩy. Anh biết rõ cái cảm giác này. Cái cảm giác đứng trên bờ vực giữa "ăn cả ngã về không". Đã không ít lần anh "húp" được những khoản kha khá, nhưng rồi lại bị cuốn vào vòng xoáy của những "tay to" hay "cầu kèo" Khám Phá Thế Giới Giải Trí Bay789: Nơi Niềm Vui Lan Tỏa ma mị, để rồi mất sạch chỉ trong tích tắc. Mấy lời quảng cáo "nổ hũ cực cao", "xổ số dễ trúng" hay những bình luận tung hô chiến thắng trên các nhóm Telegram bỗng trở nên thật cám dỗ. Nhưng đêm nay, có gì đó khác lạ. Một linh cảm mách bảo anh nên dừng lại.
Cổ họng khô khốc, An với tay lấy cốc nước lọc đã nguội lạnh. Tấm lưng mỏi nhừ sau ca làm mười hai tiếng ở xưởng may vẫn chưa kịp ngơi nghỉ. Anh nhớ lời hứa với mẹ sẽ gửi tiền về quê sửa lại mái nhà dột nát trước mùa mưa bão. Mấy trăm ngàn lương công nhật chẳng thấm vào đâu, nhưng vài triệu này thì khác. Nó đủ để mẹ anh an tâm phần nào, đủ để mua thêm mấy bao gạo, mấy cân thịt cho lũ em thơ ở nhà.
Quyết định được đưa ra trong chớp mắt. "Rút tiền." An gõ phím nhanh thoăn thoắt. "Số tiền cần rút: 2.500.000 VNĐ." Màn hình hiện lên dòng chữ "Chọn phương thức rút tiền." Không chút đắn đo, anh chọn "Ví Momo." Đây là kênh giao dịch tiện lợi nhất, nhanh chóng nhất mà anh từng biết. Tốc độ là yếu tố quyết định trong cái thế giới ảo đầy biến động này, nơi một giây thôi cũng đủ để "cầu lật" hay "nhà cái" thay đổi luật chơi.
Anh nhập số điện thoại Momo của mình, kiểm tra lại một lần nữa cho chắc chắn. Mọi thông tin đều chuẩn xác. Nhấn "Xác nhận."
Thời gian như ngừng lại. An nín thở chờ đợi. Ánh sáng màn hình bỗng trở nên chói chang hơn bao giờ hết, như đang chứa đựng toàn bộ hy vọng của anh. Đã có lần, anh chờ đợi đến mười lăm, hai mươi phút mà tiền vẫn chưa về. Nỗi lo lắng dâng trào, từng giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên thái dương. Sợ hãi bị "treo" tiền, sợ mọi công sức và may mắn vụt tan biến như bong bóng xà phòng.
Nhưng hôm nay thì khác. Gần như ngay lập tức, một tiếng "Ting!" vang lên từ loa điện thoại, xé toang sự tĩnh lặng của căn phòng. An giật mình, vội vàng mở ứng dụng Momo. Dòng thông báo hiện rõ mồn một trên màn hình:
- Chúc mừng bạn đã nhận được 2.500.000 VNĐ từ BAY789.
Một cảm giác nhẹ nhõm đến tột độ ập đến, như gánh nặng ngàn cân vừa được trút bỏ. Khuôn mặt An giãn ra, khóe môi khẽ nhếch cười. Nụ cười mệt mỏi, nhưng tràn đầy sự mãn nguyện. Hơi thở anh trở nên đều đặn hơn. Tiền đã về ví. Nhanh chóng, chính xác, không một chút chậm trễ. Cái cụm từ "bay789 chớp nhoáng rút về ví momo" chưa bao giờ chân thực và ý nghĩa đến thế.
Anh vuốt nhẹ màn hình điện thoại, như thể đang chạm vào chính số tiền vừa có được. Nó không còn là những con số ảo trên một trang mạng, mà đã hóa thành hiện thực, nằm gọn trong chiếc ví điện tử của anh. Từ đây, nó có thể biến thành những thứ cụ thể hơn: tiền gửi về quê, một bữa ăn tử tế hơn cho bản thân, hay đơn giản là một giấc ngủ ngon không còn trằn trọc vì nỗi lo "cơm áo gạo tiền".
An ngả người ra sau, dựa vào bức tường lạnh lẽo. Trăng đã lên cao, hắt qua khe cửa một vệt sáng bạc. Cảm giác chiến thắng, dù chỉ là một chiến thắng nhỏ nhoi và mang tính thời điểm, vẫn là một thứ men say khó cưỡng. Nó khiến anh quên đi những nhọc nhằn của cuộc sống, quên đi mùi dầu máy và bụi vải ở xưởng. Nó vẽ ra một viễn cảnh tươi sáng hơn, dù chỉ là tạm bợ.
Anh biết, đằng sau mỗi lần "chớp nhoáng" như thế này, là cả một thế giới của rủi ro và cạm bẫy. Có người đã mất tất cả, từ nhà cửa, xe cộ cho đến niềm tin vào cuộc sống, chỉ vì không thể thoát ra khỏi vòng xoáy "đỏ đen" của những trò cá cược trực tuyến. Anh cũng đã từng suýt sa chân vào vũng lầy đó. Nhưng đêm nay, An cảm thấy mình đã làm chủ được cuộc chơi. Ít nhất là trong khoảnh khắc này, anh là người chiến thắng.
An tắt điện thoại, đặt nó nhẹ nhàng xuống bàn. Căn phòng lại chìm vào bóng tối. Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Mùi ẩm mốc của căn phòng, mùi khói thuốc còn vương vấn, mùi của sự mệt mỏi và hy vọng xen lẫn. Ngày mai, anh sẽ dậy sớm hơn một chút, ghé bưu điện chuyển khoản cho mẹ. Và có lẽ, anh sẽ cho phép mình một bữa sáng thịnh soạn hơn bình thường, một bát phở tái bò viên nóng hổi thay vì gói mì tôm quen thuộc.
Giấc ngủ đến với An đêm nay, có lẽ, sẽ sâu và bình yên hơn mọi khi. Tiếng "ting" nhỏ bé kia, dù chỉ là âm thanh của một giao dịch điện tử, lại mang theo sức nặng của bao nhiêu lo toan và hy vọng, của một khoảnh khắc được giải thoát khỏi gánh nặng mưu sinh, dù chỉ là tạm thời.
Nguồn: bay789 Tác giả: Bet
Bình luận của người dùng1