Màn đêm buông xuống, hay nói đúng hơn, màn đêm vừa mới được vén lên sau một giấc ngủ chập chờn, đã kéo theo một ánh sáng xanh nhợt nhạt hắt ra từ màn hình điện thoại. Hùng trở mình, tiếng cọt kẹt quen thuộc của chiếc giường sắt đã quá cũ kỹ. Chiếc đồng hồ điện tử trên tủ đầu giường nhấp nháy 04: 30. Một ngày mới lại bắt đầu, nhưng đối với Hùng, nó chẳng khác gì hàng trăm ngày đã qua, khi ý nghĩ đầu tiên lướt qua tâm trí anh luôn là: bay789. net trong ngày.
Không phải là một câu thần chú, cũng chẳng phải mật khẩu ngân hàng. Nó là một ám ảnh, một lời hứa hẹn, một vòng lặp không hồi kết đã bám víu lấy anh từ khi nào không hay. Thành phố vẫn còn chìm trong màn sương mỏng, tiếng xe máy thưa thớt xa xa. Hùng với tay lấy điện thoại, ánh sáng xanh kia như hút chặt lấy con ngươi anh. Một thói quen, một nghi thức đã ăn sâu vào xương tủy. Anh lướt qua các diễn đàn, các nhóm kín, tìm kiếm những “dấu hiệu”, những “đường cầu” mà người ta vẫn rỉ tai nhau, như thể có một bí mật nào đó về số phận đang chờ được khai quật.
Hùng là một nhân viên văn phòng quèn, lương ba cọc ba đồng, đủ ăn đủ sống nhưng không bao giờ đủ để thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn của những lo toan. Mẹ anh bệnh, em gái còn đi học, và căn phòng trọ chật hẹp này là tất cả những gì anh có thể xoay sở được. Rồi một ngày, trong lúc vô tình lướt web, anh bắt gặp cái tên bay789. net. Ban đầu chỉ là tò mò, thử vận may vài ba chục nghìn. Nhưng cái cảm giác hồi hộp, cái khoảnh khắc chờ đợi kết quả, và đôi khi là niềm vui vỡ òa từ một “kèo thơm” nào đó, đã biến nó thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống anh.
Cà phê đen đá, bánh mì ốp la – bữa sáng vội vã trước khi chen chúc trên chuyến xe buýt đông nghịt. Giữa dòng người hối hả, Hùng vẫn không ngừng nghĩ về những con số, những dự đoán, về cái gọi là “chiến thuật” cho bay789. net trong ngày hôm nay. Anh biết, nó giống như một canh bạc, một trò chơi may rủi. Nhưng đối với một người không có nhiều lựa chọn như anh, nó lại là một cánh cửa, dù mong manh, dẫn đến một cuộc đời khác, nơi những gánh nặng có thể được trút bỏ, dù chỉ là trong phút chốc.
Tại văn phòng, tiếng lạch cạch của bàn phím, mùi giấy cũ và tiếng máy in rè rè tạo nên một bản giao hưởng đơn điệu. Hùng cố gắng tập trung vào những con số khô khan trên bảng tính Excel, nhưng tâm trí anh cứ luẩn quẩn ở đâu đó. Anh nghe loáng thoáng đồng nghiệp bàn về chuyện tăng lương, về kế hoạch du lịch, về những món đồ hàng hiệu. Những thứ xa xỉ ấy, đối với Hùng, chỉ tồn tại trên màn hình điện thoại, nơi anh thấy những người khác khoe khoang chiến thắng, những “chốt số” thành công. Một cảm giác ghen tị lẫn khát khao dâng trào.
Trưa nay, Hùng lướt qua một bài viết trên nhóm kín. Một cao thủ nào đó chia sẻ “bí kíp” mới, khẳng định chắc nịch về một “cửa sáng” cho phiên chiều. Hùng đọc đi đọc lại, phân tích từng câu chữ, như một nhà nghiên cứu đang giải mã cổ thư. Ánh mắt anh sáng lên. Có lẽ, đây chính là cơ hội. Một ý nghĩ điên rồ nảy ra, thúc giục anh “xuống tay” mạnh hơn bình thường. Cảm giác vừa phấn khích, vừa sợ hãi quấn lấy nhau, tạo thành một nút thắt trong lồng ngực.
Chiều tà, những tia nắng cuối cùng lọt qua ô cửa sổ văn phòng, vẽ nên những vệt dài trên sàn nhà. Giờ tan tầm. Hùng không về nhà ngay. Anh tìm một quán cà phê vắng vẻ, gọi một ly bạc xỉu, và mở điện thoại. Đây là khoảnh khắc quyết định, là lúc mà cái cụm từ bay789. net trong ngày mang ý nghĩa sâu sắc nhất. Tim anh đập thình thịch. Ngón tay anh run nhẹ khi lướt đến mục kết quả. Hơi thở anh như ngừng lại. Cả thế giới dường như thu bé lại, chỉ còn ánh sáng màn hình và anh.
Và rồi. . . kết quả hiện ra. Một cảm giác khó tả dâng lên. Không phải chiến thắng vang dội, cũng không phải thua lỗ nặng nề. Nó chỉ là một kết quả “hoà vốn”, một sự lưng chừng, đủ để anh không quá thất vọng, nhưng cũng không đủ để anh thoát ra. Một tiếng thở dài. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố đã lên đèn, những ngôi sao bắt đầu lấp lánh trên nền trời xanh thẫm. “Thôi vậy,” anh tự nhủ, “ngày mai lại tính.”
Điếu thuốc cháy dở trên gạt tàn. Hùng về đến phòng trọ. Bữa cơm đạm bạc, một mình anh đối diện với sự im lặng của bốn bức tường. Anh lại mở điện thoại. Lần này, không phải để đặt cược, mà để xem lại lịch sử, để tìm kiếm một quy luật, một cái gì đó có thể giúp anh “soi cầu” tốt hơn vào ngày mai. Bay789. net trong ngày không chỉ là một trang web, nó đã trở thành một phần của nhịp sống anh, một vòng xoáy của hy vọng và sự thất vọng, của ước mơ và thực tại.
Những vần thơ của một thi sĩ vô danh bỗng vẳng lên trong tâm trí anh, một đoạn thơ anh từng đọc đâu đó trên mạng: “Đêm nay trăng rọi ven hồ / Lòng ta vướng bận cuộc cờ phù du. . .” Phù du thật. Mọi thứ cứ trôi qua, ngày này qua ngày khác, và anh vẫn ở đây, vẫn bám víu vào cái tia hy vọng nhỏ nhoi mang tên bay789. net trong ngày, như một người đi biển lạc lối giữa đại dương mênh mông, chờ đợi một con sóng lớn đủ sức đẩy anh vào bờ, hay nhấn chìm anh hoàn toàn. Nhưng dù sao, ngày mai, mặt trời vẫn sẽ mọc, và anh lại sẽ bắt đầu một vòng lặp mới.